Lưu trữ cho Tháng Bảy, 2009

Entry cuối – 810 ngày – 2.916.000s

Nó ngồi đây xem lại từng entry, từng entry một…
Nó đọc lại từng message mà 1 ng đã gửi cho nó…
Từng trang ký ức lại tràn về…
Hơn 2 năm trôi qua kể từ ngày mới đặt chân vào thế giới blog, đã có bao chuyện xảy ra đối với nó…
Ngày đầu, còn non nớt, nó chưa biết gì về blog, về net, về cuộc sống ảo; yêu cầu của nó đối với từng câu chữ, từng bài viết còn rất đơn giản… Chỉ là những dòng tâm sự hằng ngày, chỉ là kể chuyện bâng quơ…
Ngày đó, cách viết của nó còn con nít lắm, còn ngây ngô lắm… Ngày đó, blog đối với nó chỉ như một nơi vui chơi, nơi dừng chân mỗi khi buồn, nơi chứng tỏ đẳng cấp của mình với bạn bè rằng nó có một cái blog hết sẩy… ;) )
Ngày lại qua ngày, ko hiểu từ khi nào, blog dần dần trở thành ngôi nhà của nó, trở thành bạn của nó, một ng bạn sẵn sàng nghe nó nói, sẵn sàng chia sẻ với nó…
Rồi ngày nay, khi sắp phải chia tay blog, nó chợt nhận ra rằng nó đã yêu blog biết bao nhiêu, nó yêu “nhà” nó biết bao nhiêu…

2 năm qua, bao nhiêu buồn vui, bao nhiêu kỉ niệm, bao nhiêu nước mắt nó gửi trọn vào blog, vào thế giới riêng của nó
Từ những ngày đầu tiên nó viết blog, blog đã trở thành một nơi bình yên cho nó tìm về
Rồi những ngày sóng gió, blog lại là một mái nhà ấm áp để nó trú thân, vì nó biết nơi mái nhà đó, nó luôn có những ng bạn, những ng luôn chia sẻ cùng nó
Blog khiến mọi ng hiểu nó hơn, giúp nó xoa dịu những vết thương trong tâm hồn nó
Nó yêu blog…
Thế nhưng, có những rắc rối cũng đến từ blog.
Nó từng làm ng khác buồn… Nó từng làm ng khác đau vì “Sóng bây giờ đã phản xạ nhưng không thu được tần số và biên độ như cũ! ”
Và cũng vì blog mà nó phải vĩnh viễn rời xa một ng, vì blog mà lòng nó h đã chai sạn…..
Nó giận blog…
Nhưng nó ko thể trách blog, chính nó là ng gây ra tất cả mà…

Thời gian trôi qua, bài viết trong blog nó ngày một nhiều, mỗi bài viết ngày một dài ra, nỗi niềm của nó ngày một đong đầy…
Và rồi nó chợt nhận ra…
Nó nhạy cảm hơn rất nhiều
Nó trưởng thành hơn rất nhiều
Và… nó biết một điều…
Tình cảm nó dành cho blog ngày một nhiều. Vì nó biết, thế giới nó đang đắm chìm là thế giới ảo, nhưng những gì nó đã đc trải nghiệm lại ko ảo tí nào…

Quãng thời gian qua tuy ko quá ngắn để ngta trưởng thành hơn nhưng cũng ko quá dài để ngta nhận ra mình đã đạt đc những gì
Nhưng nó hiểu, cuộc sống rất công bằng…
Cuộc sống lấy đi của nó thứ mà nó cho là quý giá nhất, là quan trọng nhất nhưng cuộc sống cũng mang lại cho nó rất rất nhiều thứ khác – thứ mà nó có thể đem đi trong suốt cuộc đời này…
Cái gì ko đáng mất nó cũng đã mất rồi
Cái gì ko đáng nhận nó cũng đã nhận rồi
Kỉ niệm vui hay buồn gì cũng đã trôi dạt vào hư vô
H đây trong nó chỉ còn lại một khoảng lặng của thời gian.
Nhưng khoảng lặng ấy mãi mãi, mãi mãi sẽ lưu lại trong tim nó…

Cảm ơn blog…
Thật không muốn phải chia xa, nhưng…
Thôi thì cũng đành chấp nhận…

P/S: Ghé thăm Sar ở Facebook hoặc BlogSpot nha!
Pà kon nào muốn xem lại entry cũ của của tui thì ghé WordPress(entry đầy đủ cm) hoặc 360Plus (entry ko cm!) ^_^




free hit counters
Count lần cuối :( (

Gửi phản hồi »

Một ngày mưa rơi…

Thời tiết dạo này lạ thật, ban ngày thì nắng chang chang, đêm xuống thì từng hạt mưa thi nhau rơi.
Ghét thật. Mưa đổ ào xuống ko báo trước.

Nó thích mưa.
Nó thích nước.
Nhìn mưa rơi xuống, nhìn dòng ng đang hối hả tìm chỗ trú, mặc áo mưa rồi lại hối hả ào ra đường tiếp tục hành trình. Nó mãi nhìn mà chưa kịp nhận ra nó đã ướt từ bao giờ.
Nó ko có thói quen mang áo mưa cũng như ko có thói quen mặc áo mưa khi trời đang trút nc! Nói đúng hơn là nó chưa bao giờ thích mặc áo mưa.
Bởi vì nó thích được đứng dưới mưa, được chạy xe dưới mưa, nghịch trong mưa thậm chí khóc trong mưa.

Con đường nó đang đi dài hơn con đường quen thuộc hằng ngày. Nó thích la cà nơi đây, thích đi đường vòng chỉ để được nhìn dòng sông Btre, nhìn dòng nước êm đềm trôi xuôi.
Đường vốn vắng, nay lại càng vắng hơn khi mưa ngày càng nặng hạt. Dường như chỉ có mình nó trên con đường dài, rộng thênh thang.

Ngày trước nó rất thích ở một mình, thích trốn ở một xó nào đó để ko ai tìm ra.
Nó thích được yên tĩnh!!!
Nhưng giờ đây… sao nó ghét cái cảm giác chỉ một mình mình, cô đơn, trơ trọi.

Ngày trước nó yêu mưa vì mưa ko quay lưng lại với nó, ko bỏ rơi nó.
Mưa giúp nó xoa dịu đi vết thương đang nhói lên trong tim, giúp nó cảm thấy thật bình yên và đã bao lần nó khóc trong mưa vì mưa giúp nó che dấu cái yếu đuối nhất của nó.
Nhưng giờ đây… sao nó lại ghét mưa vô cùng! Nó ghét mưa vì mưa tiếp tay cho nó tự làm đau bản thân, tự làm cho trái tim mình trở nên chai sần…

Nó tự hỏi tại sao mình ko đc phép tỏ ra yếu đuối?!
Nó cũng là một đứa con gái biết vui, biết buồn, biết cười, biết khóc…
Tại sao ng khác chỉ đc phép nhìn nó trong lúc nó đang cười chứ ko phải lúc nó đang khóc?!
Tại sao nó lại phải che giấu những giọt nc mắt trong mưa?!
Tại sao mọi chuyện đang đi theo đúng quỹ đạo thì nó lại gặp lại anh?!
Tại sao nó lại để cho chuyện này xảy ra?!
Tại sao nó lại buông lơi theo từng dòng ký ức đã từng chìm vào quên lãng…?!
Tại sao…?! Tại sao…?! Và tại sao…?!

Có quá nhiều câu hỏi tại sao mà nó ko trả lời đc!?

free hit counters
Mưa cứ rơi rơi…

Gửi phản hồi »

Một ngày mưa rơi…

Thời tiết dạo này lạ thật, ban ngày thì nắng chang chang, đêm xuống thì từng hạt mưa thi nhau rơi.
Ghét thật. Mưa đổ ào xuống ko báo trước.

Nó thích mưa.
Nó thích nước.
Nhìn mưa rơi xuống, nhìn dòng ng đang hối hả tìm chỗ trú, mặc áo mưa rồi lại hối hả ào ra đường tiếp tục hành trình. Nó mãi nhìn mà chưa kịp nhận ra nó đã ướt từ bao giờ.
Nó ko có thói quen mang áo mưa cũng như ko có thói quen mặc áo mưa khi trời đang trút nc! Nói đúng hơn là nó chưa bao giờ thích mặc áo mưa.
Bởi vì nó thích được đứng dưới mưa, được chạy xe dưới mưa, nghịch trong mưa thậm chí khóc trong mưa.

Con đường nó đang đi dài hơn con đường quen thuộc hằng ngày. Nó thích la cà nơi đây, thích đi đường vòng chỉ để được nhìn dòng sông Btre, nhìn dòng nước êm đềm trôi xuôi.
Đường vốn vắng, nay lại càng vắng hơn khi mưa ngày càng nặng hạt. Dường như chỉ có mình nó trên con đường dài, rộng thênh thang.

Ngày trước nó rất thích ở một mình, thích trốn ở một xó nào đó để ko ai tìm ra.
Nó thích được yên tĩnh!!!
Nhưng giờ đây… sao nó ghét cái cảm giác chỉ một mình mình, cô đơn, trơ trọi.

Ngày trước nó yêu mưa vì mưa ko quay lưng lại với nó, ko bỏ rơi nó.
Mưa giúp nó xoa dịu đi vết thương đang nhói lên trong tim, giúp nó cảm thấy thật bình yên và đã bao lần nó khóc trong mưa vì mưa giúp nó che dấu cái yếu đuối nhất của nó.
Nhưng giờ đây… sao nó lại ghét mưa vô cùng! Nó ghét mưa vì mưa tiếp tay cho nó tự làm đau bản thân, tự làm cho trái tim mình trở nên chai sần…

Nó tự hỏi tại sao mình ko đc phép tỏ ra yếu đuối?!
Nó cũng là một đứa con gái biết vui, biết buồn, biết cười, biết khóc…
Tại sao ng khác chỉ đc phép nhìn nó trong lúc nó đang cười chứ ko phải lúc nó đang khóc?!
Tại sao nó lại phải che giấu những giọt nc mắt trong mưa?!
Tại sao mọi chuyện đang đi theo đúng quỹ đạo thì nó lại gặp lại anh?!
Tại sao nó lại để cho chuyện này xảy ra?!
Tại sao nó lại buông lơi theo từng dòng ký ức đã từng chìm vào quên lãng…?!
Tại sao…?! Tại sao…?! Và tại sao…?!

Có quá nhiều câu hỏi tại sao mà nó ko trả lời đc!?

free hit counters
Mưa cứ rơi rơi…

Gửi phản hồi »

Hạnh Phúc hay Nhẹ Nhõm…?!

Cuối cùng tôi cũng đã có thể gỡ bỏ cái gánh nặng trong lòng mình…

Sau gần nửa năm trời vờ như 2 ng ko quen biết, anh và tôi đã tình cờ nc trên cơ sở tình cờ sắp đặt của tôi ở Face! Những câu nói xã giao nói ra thì nhẹ lắm nhưng lòng thì vẫn hơi nhói đau…
Vẫn là anh nhưng sao lạnh lùng quá…
Vẫn là anh nhưng sao xa cách quá…
Hệt như mới ngày đầu tôi wen anh…
Cảm giác bây h sao khác quá….
Nhưng dù sao thế cũng tốt hơn là cảm giác chờ đợi ngày qua ngày trong vô vọng…

Cảm giác khi gặp lại anh sao khác xa với mình tưởng tượng quá vậy?!
Sao mình cảm thấy trống rỗng, sao ko hồi hợp, sao ko xúc động, sao ko cảm thấy đau đau, sao ko… sao ko… sao ko…?! Sao có quá nhiều SAO KO mà mình ko thể giải thích đc?!
Có lẽ đã ko còn như ngày xưa nữa….
Có lẽ vết thương ngày nào đã ko còn đau như trước nữa…
Ngày xưa cứ tưởng sẽ ko bao h quên đc ng đó, cớ sao h đây…
Chợt, những chuyện ngày xưa cứ vọng về…
Những ngày đầu quen biết anh, những lần phone cho anh giữa khuya, những lần khóc với anh vì chuyện gia đình, và rồi tin nhắn cuối cùng của anh…
Kỉ niệm của ngày hôm qua…
Hạnh phúc đó, khóc đó, cười đó, đau khổ đó, chờ đợi đó và rồi thành kỉ niệm đó…

Nhưng rồi cũng thấy nhẹ lòng hơn khi anh ko còn biệt tích nữa…
Ít ra vẫn có anh làm bạn, vẫn hy vọng xây dựng lại tình bạn như thuở ban đầu…

Ngta nói “Gương vỡ rồi lại lành” nhưng gương lành rồi vẫn còn vết rạn…
Biết thế ngày xưa…

free hit counters
Happiness ^_^

Gửi phản hồi »

Hạnh Phúc hay Nhẹ Nhõm…?!

Cuối cùng tôi cũng đã có thể gỡ bỏ cái gánh nặng trong lòng mình…

Sau gần nửa năm trời vờ như 2 ng ko quen biết, anh và tôi đã tình cờ nc trên cơ sở tình cờ sắp đặt của tôi ở Face! Những câu nói xã giao nói ra thì nhẹ lắm nhưng lòng thì vẫn hơi nhói đau…
Vẫn là anh nhưng sao lạnh lùng quá…
Vẫn là anh nhưng sao xa cách quá…
Hệt như mới ngày đầu tôi wen anh…
Cảm giác bây h sao khác quá….
Nhưng dù sao thế cũng tốt hơn là cảm giác chờ đợi ngày qua ngày trong vô vọng…

Cảm giác khi gặp lại anh sao khác xa với mình tưởng tượng quá vậy?!
Sao mình cảm thấy trống rỗng, sao ko hồi hợp, sao ko xúc động, sao ko cảm thấy đau đau, sao ko… sao ko… sao ko…?! Sao có quá nhiều SAO KO mà mình ko thể giải thích đc?!
Có lẽ đã ko còn như ngày xưa nữa….
Có lẽ vết thương ngày nào đã ko còn đau như trước nữa…
Ngày xưa cứ tưởng sẽ ko bao h quên đc ng đó, cớ sao h đây…
Chợt, những chuyện ngày xưa cứ vọng về…
Những ngày đầu quen biết anh, những lần phone cho anh giữa khuya, những lần khóc với anh vì chuyện gia đình, và rồi tin nhắn cuối cùng của anh…
Kỉ niệm của ngày hôm qua…
Hạnh phúc đó, khóc đó, cười đó, đau khổ đó, chờ đợi đó và rồi thành kỉ niệm đó…

Nhưng rồi cũng thấy nhẹ lòng hơn khi anh ko còn biệt tích nữa…
Ít ra vẫn có anh làm bạn, vẫn hy vọng xây dựng lại tình bạn như thuở ban đầu…

Ngta nói “Gương vỡ rồi lại lành” nhưng gương lành rồi vẫn còn vết rạn…
Biết thế ngày xưa…

free hit counters
Happiness ^_^

Gửi phản hồi »

Follow

Get every new post delivered to your Inbox.