
Blog tròn 2 năm tuổi còn nó già thêm 20 tuổi :p
2 năm qua, bao nhiêu buồn vui, bao nhiêu kỉ niệm, bao nhiêu nước mắt nó gửi trọn vào blog, vào thế giới riêng của nó
Từ những ngày đầu tiên nó viết blog, blog đã trở thành một nơi bình yên cho nó tìm về
Rồi những ngày sóng gió, blog lại là một mái nhà ấm áp để nó trú thân, vì nó biết nơi mái nhà đó, nó luôn có những ng bạn, những ng luôn chia sẻ cùng nó
Blog khiến mọi ng hiểu nó hơn, giúp nó xoa dịu những vết thương trong tâm hồn nó
Nó yêu blog…
Thế nhưng, có những rắc rối cũng đến từ blog. Vì blog mà nó phải vĩnh viễn rời xa một ng, vì blog mà lòng nó h đã chai sạn…..
Nó giận blog…
Nhưng nó ko thể trách blog, chính nó là ng gây ra tất cả mà…
Thời gian trôi qua, bài viết trong blog nó ngày một nhiều, mỗi bài viết ngày một dài ra, nỗi niềm của nó ngày một đong đầy…
Và rồi nó chợt nhận ra…
Nó nhạy cảm hơn rất nhiều
Nó trưởng thành hơn rất nhiều
Và…
Tình cảm nó dành cho blog ngày một nhiều. Vì nó biết, thế giới nó đang đắm chìm là thế giới ảo, nhưng những gì nó đã đc trải nghiệm lại ko ảo tí nào…
2 năm là quãng thời gian tuy ko quá ngắn để ngta trưởng thành hơn nhưng cũng ko quá dài để ngta nhận ra mình đã đạt đc những gì
Cái gì ko đáng mất nó cũng đã mất rồi
Cái gì ko đáng nhận nó cũng đã nhận rồi
Kỉ niệm vui hay buồn gì cũng đã trôi dạt vào hư vô
H đây trong nó chỉ còn lại một khoảng lặng của thời gian.
P/S: sắp phải xa blog rồi… Thật ko nỡ tí nào.













